VnTruyen4u.Wap.Sh Thế Giới Giải Trí Của Bạn . Nơi Gửi Gắm Những Đam Mê
app nhạc chờ Phần Mềm Nhạc Chờ: Tải Về Miễn Phí Phần Mềm Nhạc Chờ CHo 3 Mạng Viettel , Vinaphone , Mobilephone.
HỒI ỨC CỦA 1 LINH HỒN
Xuống Cuối Trang

Chap 66:

Tibu quay lại thì Beo đã ngủ từ lúc nào rồi, có lẽ vì uống quá nhiều. Tibu chợt nghĩ, cuộc sống này nếu như không có những người bạn luôn bên cạnh những lúc mình cần thì sẽ trở nên buồn tẻ nhiều lắm, hoặc cũng có thể là bất hạnh nếu đứng ở một góc cạnh nào đó và đánh giá nó, con người sinh ra là để san sẻ yêu thương cho nhau, dù ít dù nhiều thì đó cũng là cái cách mà họ thể hiện.

Nhìn bầu trời đêm mới huyền diệu và đẹp làm sao, những ngôi sao trong cái không gian tối và sâu hun hút đó tỏa sáng không ngừng, trước đây tibu luôn nói với sunny rằng cô ấy trong trái tim tibu luôn là một ngôi sao sáng nhất, đẹp nhất, mãi luôn tỏa sáng… mãi luôn như vậy… Tibu chợt thở dài, trong lòng bỗng thấy nhớ sunny vô cùng, rốt cuộc thì yêu hết mình cũng chẳng được gì, có lẽ trách thì cũng chỉ trách được ông trời đã quá trớ trêu, cứ mãi trêu đùa hai số phận, hai con người và hai tình yêu.

Đêm đen, anh lặng lẽ nhìn mãi, anh cứ nhìn mãi.

Anh cố gắng tìm ra ngôi sao sáng nhất.

Vì anh biết đó chính là em.

Có lẽ nào, nơi đó, em cũng đang nhìn anh.
- Hey tibu, anh làm gì mà trầm tư vậy?Sao không qua bên kia chơi, vui lắm anh. Hì hì. Jenny từ từ nằm xuống bên cạnh tibu, miệng thở dốc vì nãy giờ chạy nhảy đùa giỡn với cái đám kia.

Tibu vẫn nắm yên không nói gì, mắt nhắm lại, cảm nhận cái mùi mặn của gió biển đang hòa quyện theo tiếng rì rào của những cơn sóng đang chạy vào bờ một cách chậm rãi và nhẹ nhàng. Jenny chợt luôn những ngón tay của mình vào tay tibu, nắm lại thật chặt.

Vâng, nó rất chặt. Tưởng như jenny biết được những gì tibu đang suy nghĩ, và đang cố gắng níu giữ tibu, kéo anh ấy lại về phía mình.

Em không hiểu được hoàn toàn những gì anh đang suy nghĩ nhưng anh biết đấy, em chính là người hiểu anh nhất. Jenny thì thầm ngay bên tai tibu.

Vậy sao? Em không những đáng yêu mà còn là một người khó đoán nữa jenny à.

Không cam tâm đúng không, vậy giờ anh muốn sao?

Chỉ là mọi chuyện vẫn không rõ ràng, trong lý trí của anh, anh muốn mình quên đi tất cả và bắt đầu một điều gì đó thật mới mẻ, anh muốn xóa bỏ tất cả những kí ức cũ, và xây dựng lại những kí ức mới từ em… nhưng trái tim anh lại thôi thúc mình phải tìm hiểu tất cả. Ông trời có thể đưa con người vào những hoàn cảnh khác nhau, nhưng định mệnh là do bàn tay chúng ta tạo nên, không phải thế sao?

Nghe tới đó thì jenny khẽ xoay người lại, quàng tay qua người tibu, ôm một cách nhẹ nhàng, nhưng có cảm giác nó nặng nề và đầy cảm xúc.

- Vậy thì anh hãy tìm hiểu đâu là số phận của mình đi, trước khi quá muộn, em không muốn anh phải sống hối hận cả phần đời còn lại.

Tibu cười, kéo jenny về sát phía mình, để đầu jenny dựa một cách nhẹ nhàng vào vai mình.

Sunny không cao bằng em, ba vòng thì cũng bình thường nếu không muốn nói là thiếu thốn, nhưng khuôn mặt sunny rất đẹp, nhất là nụ cười. Rạng rỡ và đầy ấm áp. Khuôn mặt và nụ cười ấy, kể từ khi em xuất hiện, cũng không còn là nhất nữa. Nhưng không hiểu sao, trong trái tim anh sunny không thể phai mờ được. Là sao?

Có lẽ đó là tình yêu chân thành tibu à, yêu một người đâu phải là vì vẻ bề ngoài của họ. Có lẽ em yêu anh là vì trái tim của anh, đầy ấm áp của tình yêu thương, đầy nhiệt huyết tình bạn bè, và cái tính cách quá khùng của anh nữa.

Hà hà, em đang khen hay chê anh vậy.

Thế, anh có yêu em không?

Có lẽ anh yêu em…

Có lẽ ?

Chắc chắn em là người anh thương nhất…

Nhưng người anh yêu nhất là sunny chứ không phải em đúng không tibu?

Giá như mình sống ở thời phong kiến jenny nhỉ?

Để làm gì hở anh?

Để anh có thể cưới hai người mà không phải bận tâm suy nghĩ. Hì hì

Anh này, tham quá đi thôi.
Hey hey hey tibu, dậy uống nữa đi mày, đây là chỗ công cộng mà nằm đó trai gái là sao.

Tiếng Việt gọi, nó chạy tới chỗ ba người rồi kéo từng người dậy một, riêng thằng Beo nó cầm chân kéo lê lết như các xác, khổ thân Beo, nó quá say chẳng đủ tỉnh táo, rồi lại hét ầm ĩ

Đm, động đất mẹ nó rồi.

Cả đám lại cười ầm ĩ, sau đó thì khuôi bia uống, hết thùng này lại đến thùng khác. 3h sáng, mới về tới nhà nghỉ, riêng thằng Beo thì uống đến xỉu rồi, phải ba, bốn thằng khiêng về tới phòng. Haizzzz, đơn nam đơn nữ chung một phòng, hết cám dỗ này lại đến cám dỗ khác.

Mắt tibu hoa hết cả lên, không thể phủ nhận một điều rằng jenny quá đẹp và hấp dẫn, đủ để che mờ hết cái lý trí của tibu. Hai người về phòng, nhưng cứ đứng đó nhìn nhau mãi, bất chợt tibu tiến sát tới jenny, đặt hai tay lên má siết chặt cô ấy về phía mình và hôn jenny một cách cuồng nhiệt, đầy mạnh mẽ. Không chậm rãi, không nhẹ nhàng, tất cả cứ như một ngọn núi lửa âm ỉ từ hàng tỷ nằm, chỉ chờ có giây phút này, dưới một tác động vô cùng nhỏ bé cũng đủ làm cho trời long đất lở.

Con người cũng chỉ là con người, nhỏ bé và đôi khi không thể kiểm soát được những dục vọng của mình. Khi tibu kịp bừng tỉnh thì jenny cũng không còn mảnh áo nào trên người, chỉ nhìn tibu một cách ngây thơ rồi nói :

Anh say thật à, sao tay anh cởi đồ em nhanh như cái máy vậy. Dụ dỗ em phải không. Hì hì

Jenny vừa mới dứt câu thì tibu hoảng hốt đứng dậy, chạy về phía tường đập đầu vô đó mấy cái thình thịch, miệng ú ớ mấy câu vô nghĩa rồi lao vào phòng tắm để hạ hỏa, một lúc sau thì quay trở ra với cái đầu ướt sũng nước lạnh. Jenny thấy cái cảnh đó thì buồn cười lắm, nhưng không dám cười lớn, nhẹ nhàng lấy cái khăn tắm choàng vô người mình rồi lấy một cái khăn khác, xích lại gần tibu hơn, chậm rãi lau khô đầu cho tibu.

Anh ngốc quá, anh làm vậy lỡ bị thương thì sao?

Anh… anh xin lỗi jenny, anh cũng chỉ là một con người bình thường, em cứ gần gũi anh như thế này mãi, đâu phải lúc nào anh cũng kiềm chế được.

Nhưng… em yêu anh… và em cho anh tất cả mà…

Chỉ là không phải lúc này jenny à, như thế chẳng khác nào anh đang lợi dụng em.

Anh đúng là ngốc, không tiếc sao?

Có, rất tiếc và tiếc rất nhiều là đằng khác, nhưng anh không làm khác được. Tibu nhìn jenny rồi cười.

Đúng là tibu của em, vậy ôm em ngủ được không?

Nhưng em phải mặc đồ vào đã, không anh khó chịu không ngủ được. Hehe

Hứ, do anh chứ ai, anh ghê lắm nha. Ha ha

Vậy đó, họ quần nhau mãi, rồi cũng chẳng làm được gì, nhưng thật sự đêm đó rất thú vị. Ấm áp và có một chút gì đó gọi là hạnh phúc, không còn cảm giác cô độc. Cả hai ôm nhau ngủ tới sáng, chỉ biết một điều là đến lúc thúc dậy thì hai bàn tay vẫn còn nắm chặt nhau mãi, không chịu rời nhau.
Mọi người ai cũng mệt mỏi và phờ phạc, xe lại lăn bánh về thành phố. Từ biệt cái nơi yên bình để trở về thành phố tấp nập ồn ào. Cả đám lăn ra ngủ, nhưng có hai người vẫn thức…

Anh nè, hãy tự mình tìm con đường cho anh đi

Tibu quay sang nhìn jenny đầy thắc mắc :

Ý em là sao?

Hãy đến bên sunny và tìm hiểu mọi chuyện đi. Chứ cứ như thế này thì không những anh, mà em cũng thấy vô cùng khó chịu. Không làm người yêu của anh, thì làm người tình cũng được… Jenny nhìn tibu với một thái độ rất dứt khoát, nhất quyết không có chút bỡn cợt trong đó.

Nhưng…

Không nhưng gì cả, ai nghĩ sao cũng được, em vậy đó. Miễn sao được ở bên cạnh người em yêu là được. Anh đang nghĩ những điều em nghĩ đó, cứ đến bên em những khi anh cảm thấy cô đơn!

Như thế chỉ làm em thêm tổn thương mà thôi jenny à, đừng ngốc như thế. Anh…

Tibu chưa kịp nói hết câu thì jenny đã đưa tay chặn ngang miệng, khẽ dựa đầu vào vai tibu, rồi nhắm mắt lại, miệng thì thầm.

Đừng nói gì nữa cả, chỉ cần im lặng thôi anh, để em có thể tận hưởng những phút giây yên bình này nhé …
Một buổi sáng cuối tuần lại bắt đầu, vẫn còn một chút gì đó từ sau chuyến đi vương vấn ở trong tibu, mọi suy nghĩ bắt đầu bấn loạn cả lên, hai cái tên sunny và jenny cứ nhảy nhót loạn xạ trong đầu tibu. Lớp học lại bắt đầu như thường lệ, jenny vẫn thế chẳng có gì thay đổi, vẫn vui vẻ và hoạt bát như trước đây, ngày càng quấn quýt bên cạnh tibu như chẳng thể rời xa tibu, chuyến đi như gắn kết hai người họ thêm gần gũi nhiều hơn. Cái thay đổi lớn nhất mà cả lớp ai cũng có thể thấy rõ chính là Văn Đạt, nó vẫn quậy phá như mọi ngày, chỉ có điều mở miệng một tiếng là anh tibu, hai tiếng cũng là anh tibu. Cái chuyện ăn sáng của tibu và jenny cũng do một tay nó chuẩn bị. Mấy thằng bạn của nó thấy thế cũng cảm thấy kì lạ nhưng chẳng ai dám lên tiếng hỏi. Bỗng chốc trong một vài ngày mà nó chẳng khác nào một thằng em thân thiết của Tibu.

Sunny thì vẫn thế, vẫn chui nhủi trong cái thế giới của riêng mình, chẳng nói chuyển tiếp xúc với ai, chỉ khi có người trực tiếp đến hỏi điều gì thì cô ấy mới mở miệng đáp lại, tất cả cũng chỉ là giao tiếp cho có lệ. Con người đó ngày càng trở nên bí ẩn và khó hiểu.

Tibu thấy thế thì cảm thấy trong lòng cảm thấy khó chịu đến vô cùng, sau nhiều lần suy nghĩ thì quyết định gọi điện thoại cho sunny ngay buổi tối hôm đó. Gọi mãi, gọi mãi sunny vẫn không bắt máy, phải đến lần thứ 7 thì đầu dây bên kia cũng lên tiếng :

Sao gọi hoài vậy, không biết là trễ rồi sao?

Giờ này anh biết em chưa ngủ mà, đúng không sunny?

5 phút trôi qua, chỉ vỏn vẹn có hai câu nói, cả hai vẫn cứ lặng im không nói thêm một lời nào nhưng cũng không có ai gác máy trước. Không khí vốn dĩ đáng lẽ ra nó phải nặng nề rất nhiều nhưng không, nó không nặng nề một chút nào. Trái lại có một chút gì đó nghẹn ngào ở trong cổ họngà không thể thốt ra bằng lời được.

Sống tốt chứ sunny? Anh biết em nhận ra anh là ai, nhưng sao em lại cư xử một cách khó hiểu như vậy?

Ở đầu dây bên kia, tibu có thể nghe rõ từng nhịp thở của sunny, nó chậm rãi, nhẹ nhàng rồi bỗng chốc lại nhanh dần, tiếng nấc bắt đầu vang lên trong điện thoại.

Anh đã chọn con đường riêng cho mình, vậy sao không thể để cho em sống yên bình được chứ. Sao… sao cứ làm phiền em hoài vậy?

Chỉ cần nghe tiếng nấc đó là tibu có thể cảm nhận từng giọt nước mắt ướt át đang lăn dài trên má phía đầu dây bên kia, trước đây và bây giờ vẫn thế, những giọt nước mắt đó luôn làm cho trái tim của tibu quặn lại đầy xót xa, tibu ước rằng mình có thể chạy đến ngay bên cạnh sunny, đưa tay ra lau những giọt nước mắt và ôm sunny thật chặt vào lòng mình.

Sao em lại nói vậy, anh không hiểu?

Tiếng nấc ngày một lớn hơn

Lúc còn ở Đà Lạt, không phải em đã lên tìm anh sao? Anh có biết một mình em đứng trong sương gió lạnh lẽo và đau đớn biết chừng nào không, khoảng thời gian đó, biết bao nhiêu lần em đã gọi cho anh, anh có bắt máy không ? Rồi khi anh xuất hiện lại có một bóng hồng đi bên anh, vậy sao anh còn cố gắng níu kéo những điều đã qua đi? Em cũng có lòng tự trọng của mình mà anh!

Anh.. anh…

Anh không có gì để giải thích đúng không? Anh lớn rồi tibu à, suy nghĩ trưởng thành một chút đi.Anh có biết từng hành động từng suy nghĩ của anh đều có hệ quả của nó không, anh có biết đã bao nhiêu chuyện xảy ra không hả?

Tibu cảm thấy tim mình đau đớn biết chừng nào, cái cảm giác khó chịu chạy dọc khắp cơ thể, cào xé khắp ruột gan, đau đớn không nên lời

Phù thủy à, anh… anh xin lỗi…

Anh biết không tibu, thời gian không bao giờ quay trở lại được, anh đã có chọn lựa cho riêng mình thì đừng hối hận vì nó. Anh không thể một ngày nào đó cảm thấy hối tiếc vì những gì mình đã làm rồi lại ước rằng nó chưa từng xảy ra…

Anh… anh…hay mình làm lại từ đầu được không?

Không thể bắt đầu mọi thứ khi nó đã kết thúc rồi tibu à, không phải anh đã có người khác bên cạnh sao? Đừng khiến ai đó yêu mình rồi lại chối từ một cách thiếu trách nhiệm. Tibu à, anh đã không nhận ra mình không còn đi chung một con đường nữa sao, đã quá muộn rồi anh à…

Hay tay tibu trở nên một cách run rẩy không kiểm soát được, mắt dần mờ đi, mọi hình ảnh trước mắt nhòa dần theo một cách tự nhiên nhất

Quá muộn thật rồi sao?

Anh à, phải sống thật tốt anh nhé… phải sống thật tốt !

Tít… tít… tít…. Tiếng gác máy để lại biết bao nhiêu điều trong lòng tibu, mọi kí ức bắt đầu ùa về một cách vô định, thật sự cố gắng kìm hãm lắm rồi nhưng không thể được nữa, những giọt nước mắt bắt đầu chảy dài, bỗng chốc thấy nhớ sunny gấp trăm ngàn lần… chỉ là… chỉ là anh chưa kịp nói với em rằng, anh yêu em sunny…

 

Chap 67:

Những ngày cuối của mùa xuân, cả đám lang thang trên đường về nhà sau một ngày học tập đầy mệt mỏi và nhàm chán để chuẩn bị cho kì thi học kì sắp tới. Lá khô rụng đầy đường, mấy thằng thi nhau chạy nhảy trên đó, tiếng rột roạt nhè nhẹ nghe vui tai và thích thú cực. Chúng nó chạy tràn ra giữa đường, miệng la hét rồi lại rượt đuổi nhau đấm đá, haizzz, cái lứa tuổi mới lớn lúc nào cũng tràn trề nhựa sống. Thằng Trung hồi giờ nó vẫn thế, từ nhỏ đến lớn, lúc nào cái miệng cũng bi bô đi trước, lâu lâu hỏi những câu ngờ nghệch đến đau cả đầu. Hôm nay chẳng hiểu sao, nó lại buột miệng nói :

Ê tụi mày, tao yêu rồi chúng mày ạ.Tao tìm thấy một nửa của mình rồi.

Cả đám nghe vậy thì ôm bụng cười sặc sụa

Mày bệnh hả Trung, năm nay chú mới 15 tuổi thôi. Chú làm anh cười chảy cả nước mắt rồi đây này. Beo nói

Đ cái thằng này, anh nói cho mấy đứa biết, mấy chú vẫn còn nhỏ lắm. Làm sao hiểu được cảm giác của anh. Nói thẳng ra là anh đẹp trai, khí thế hơn người nên mấy em gái để ý sớm, mấy chú làm gì có cửa như anh. Trung biện minh

Thế em nào mà bất hạnh lỡ lọt vào mắt xanh của mày vậy? Tibu hỏi

Thì em Lan xinh xinh học lớp 9 đó, mày không biết gì cả, mỗi lần tao đi vô phòng vệ sinh hút thuốc, ngang qua lớp em nó, toàn thấy em nó nhìn tao thôi.

Ha ha ha ha Cả đám lại được dịp ôm bụng cười.

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.vntruyen4u.wap.sh. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.vntruyen4u.wap.sh – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Mày quên cái sự tích rách quần của mày rồi hả Trung, vì mày nổi tiếng quá nên em nó mới nhìn mày thôi, nhìn thử xem mày có bị rách quần nữa không đó mà. Khà khà. Cái thằng này hoang tưởng m nó rồi. Beo cười sằng sặc

Haizzz mà tao cũng không hiểu sao mỗi tối về khó ngủ lắm chúng mày ạ, tao chắc chắn đó là tình yêu, mỗi khi nhắm mắt là khuôn mặt xinh xinh đó lại hiện về. Nói rồi Trung chẹp chẹp mấy tiếng rồi nuốt một cái ực rồi lẩm bẩm mấy câu thơ:

Đa tình tự kỷ lan man ngủ

Tử tự la to thất tình rồi

Mấy thằng lại nhìn nhau rồi cười, rồi tibu quay lại hỏi tụi nó :

Còn tụi mày, đã thích con nhỏ nào chưa, sao tao chưa có nhỉ, không hiểu cái cảm giác đó là như thế nào?

Ừ, nói gì thì nói chứ có bồ nghe nó oai oai thế nào ấy nhỉ

Oai hay không thì tao không biết, chứ trời đà lạt mà có gái ngồi sau ôm thì tuyệt nhất còn gì. Tibu nhìn tụi nó, rồi cười mỉm rồi nói tiếp:

À tụi mày, mỗi lần ông già tao tê tê là hay đọc một bài thơ như thế này, nghe mà nổ não

Yêu là ị ra trong quần một ít

Là lặng lẳng ra bờ sông chùi mông

Là thế nào nhỉ, tao đ hiểu. Ha ha ha

Sau đó thì chẳng thằng nào nói thêm gì nữa, cứ đi và suy nghĩ lan man nhiều điều trong đầu, gần về tới xóm thì Beo mới lên tiếng :

Mai một tao có người yêu thì phải là một em xinh thật xinh, da thật trắng, tóc dài nữa. Ba vòng thì phải chuẩn

Èo, mày kiếm người mẫu à. Trung hỏi

Riêng tao thì chẳng biết nữa, chẳng có chuẩn mực gì cho một cô gái mà mình yêu cả, mà thật ra tao cũng không biết cái cảm giác mà mọi người luôn gọi là sét đánh là gì nữa. Bộ lúc đó bị giật tê người hả tụi mày? Tibu ngơ ngác nhìn tụi nó

Éc, làm sao tụi tao biết được. Ê Trung, trả lời đi mày

À ừ… thì thấy tê tê sướng sướng đó mà. Ha ha ha

Tình yêu, rốt nó là gì. Là cái cảm giác vương vấn khi gặp một người con gái quá hoàn hảo hay là gặp được hình mẫu lý tưởng mà mình luôn nghĩ…
Có thật mỗi người đếu có riêng một nửa của mình không ? 18 năm sinh ra và lớn lên vốn dĩ rất muốn nhưng trái tim tibu chẳng bao giờ có thể rung động được trước một người con gái nào đó. Phải chăng ông trời đưa họ đến với nhau như là một định mệnh đã sắp đặt từ trước, lần đầu gặp gỡ chẳng phải trái tim tibu đã rung động đầu đời hay sao. Cái cảm giác đó đến bây giờ khi nhắm mặt lại, hít một hơi thật sâu vẫn còn cảm nhận được nó một cách rõ ràng và sâu sắc nhất.

Tim vẫn còn đập thật nhanh, mọi thứ như chậm dần đi, bình yên một cách kì lạ. Người con gái đó sao bỗng nhiên trở nên thân thuộc quá, dù chỉ là lần đầu tiên gặp mặt. Nói cô ấy là người xinh nhất tibu từng tiếp xúc cũng không phải, nói cô ấy là người có cá tính nhất mà tibu từng gặp cũng không phải. Chỉ là tự nhiên tibu cảm thấy cô gái đó quá đỗi đặc biệt, chỉ là tibu cảm thấy cô gái đó khiến những cảm xúc mình chưa bao giờ có được xuất hiện một cách đột ngột.

Sunny, ngay từ lần đầu xuất hiện đã khiến tibu biết đó chính là một nửa cuộc sống của mình. Chỉ là không phải lúc nào con người ta cũng may mắn được ở bên cạnh người phụ nữ mà mình yêu thương.
Thời gian trôi qua quá nhanh, tibu không ngờ đêm đó lại là lần cuối cùng được nói chuyện với sunny, ngày hôm đó lại là ngày cuối cùng được gặp sunny, được nhìn khuôn mặt đó, ánh mặt và dáng người nhỏ bé đó.

Ai biết được câu nói “ Anh phải sống thật tốt, phải sống thật tốt” lại là câu nói cuối cùng tibu được nghe, và cũng là lời từ biệt…

Một mùa xuân, một mùa hạ, một mùa thu và một mùa đông trôi qua một cách nhanh chóng…

Đã có quá nhiều thay đổi , sunny nghỉ học và đi Pháp, jenny cũng nghỉ học để gia nhập vào giới showbiz, lớp học đó giờ chỉ còn một mình tibu mỗi ngày vẫn ngồi lì bất động, nhìn lên tấm bảng đen vô nghĩa, không cảm xúc. Mọi thứ năm nào vô cùng quen thuộc, giờ đây lại trở nên xa lạ.

Một năm qua, mỗi ngày, à không, từng giây từng phút mới đúng, không lúc nào tibu thôi tự trách mình, quá nuối tiếc về mọi thứ. Tự dằn vặt và tự cắn rứt trái tim. Sunny nói đúng, là do tibu đã có lựa chọn khác, con người ta không thể thay đổi những gì mình đã làm. Jenny chính thức trở thành bạn gái của tibu, họ như hình với bóng, nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu được, jenny chấp nhận lối sống đó, tìm đến nhau khi cảm thấy cô đơn và cần một chút ấm áp.

Tibu thì coi như đã bất lực, nước Pháp qua xa xôi, hơn nữa tibu đã nhắm mắt chấp nhận mọi chuyện, hai con người giờ đã có hai lối đi riêng, mọi thứ chẳng thể níu kéo thêm được nữa vậy cứ để nó đi, trôi qua một cách nhẹ nhàng và nhanh chóng.

Đau buồn nào rồi cũng phải vượt qua, gục ngã rồi cũng phải đứng dậy. Cuộc sống tibu giờ đây trôi qua một cách nhẹ nhàng. Mỗi tối, họ, tibu và jenny vẫn cùng nhau bước đi trên những con đường quen thuộc, họ vẫn nắm tay nhau đi mãi đi mãi đến khi trên đường không còn nhiều người qua lại. Họ vẫn cùng nhau nhắm mắt cảm nhận cái cảm giác yên tĩnh mỗi đêm.

Jenny biết được rằng thời gian trôi qua, rồi vết thương cũng sẽ lành lặn. Những lúc cô đơn, chỉ cần ở bên cạnh tibu là jenny sẽ trở thành một phần cuộc sống của anh ấy. Rồi hình ảnh sunny trong tâm trí anh ấy cũng sẽ nguôi ngoai. Sau cái ngày sunny đột nhiên nghỉ học và đi Pháp, tibu mới là người kì lạ nhất. Anh ấy chẳng tỏ vẻ đau buồn chút nào, cứ thản nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra¸ vẫn đi học đều đặn, chẳng nhậu nhẹt, cũng chẳng chơi bời gì cả. Mọi thứ bình thường đến kì lạ. Cứ như tibu không còn yêu sunny nữa.

Anh nè. Jenny khoác lấy tay tibu, rồi nhìn một cách chăm chú

Gì đó em

Khi anh tốt nghiệp, mình cưới nhau nhé. Anh sẽ về coi công ty du lịch của nhà mình, còn em thì coi khách sạn. Em muốn được thấy anh mỗi buổi tối trước khi đi ngủ và mỗi buổi sáng thức dậy. Nha anh?

Tibu chẳng mảy may suy nghĩ, cũng không chần chừ chút nào

Ừ, mình sẽ cưới nhau.

Nghe đến đó thì jenny ôm chặt lấy tibu, trong lòng bỗng thấy vui sướng vô cùng. Họ ngồi sát vào nhau, đêm sài gòn se lạnh, jenny hát nho nhỏ, nhẹ nhàng và chậm rãi… Tibu nhắm mắt, khẽ thở dài…

 

Chap 68

Có lẽ không phải một nửa còn lại nào của nhau cũng sẽ được ở bên nhau, không phải ai cũng may mắn có được bạn đời là tri kỷ của mình, ai cũng có lựa chọn riêng cho họ, trong số đó có người hài lòng nhưng cũng có người cảm thấy tiếc nuối ... vấn đề là, có phải họ sẽ sống tiếc nuối trong suốt quãng đời còn lại, hay chỉ là nhất thời ...

Hôm nay là một ngày đặc biệt, chính xác là 388 ngày kể từ lúc sunny biến mất khỏi cuộc đời của tibu.Cả đêm cứ trằn trọc mãi không ngủ được, tibu nhìn sang bên cạnh, jenny vẫn say sưa ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi. Nhìn cô ấy tự nhiên biết chừng nào, càng ngày càng trở nên xinh đẹp và trưởng thành hơn rất nhiều. Tibu tự hỏi rằng có lẽ nhiều người sẽ phải ganh ty với viên ngọc sáng mà tibu đang có trong tay.

Jenny thở từng nhịp đều đặn, thỉnh thoảng trở mình và quay lại ôm lấy tibu, thật sự đúng là trong quãng thời gian này, có những lúc tibu cảm thấy mình rất hạnh phúc, nhưng thứ hạnh phúc này rất kì cục, nó không bình yên, trong thâm tâm lúc nào cũng như có điều gì đó cắn xé, khó chịu, thổn thức và không bình thường.

Tibu bỗng nhớ lại ngày đó, ngay sau cái đêm nghe điện thoại của sunny, sáng hôm đó thì không thấy sunny đến trường, không phải mà tự nhiên tibu đa nghi, chỉ là đây là lần đầu tiên thấy sunny vắng mặt. Mấy ngày sau đó, trời mưa rất nhiều, mỗi ngày đến lớp mắt tibu vẫn hướng về chiếc bàn cũ kĩ và quen thuộc của sunny, nó vẫn trống ... như nỗi lòng của tibu, trống vắng, cô đơn và mất phương hướng.
Mọi thứ dần trở nên nhạt nhòa, bỗng chốc những cố gắng tibu đã làm giống như những giọt mưa, thấm vào đất và tan biến ...

Một tuần sau đó, thì tibu đã biết được câu trả lời, thầy giáo chủ nhiệm đã thông báo trước lớp sunny nghỉ học và đi Pháp du học. Dò hỏi mãi mới biết tối hôm đó sunny sẽ ra sân bay. Tibu chạy thật nhanh, như điên như dại, cố gắng cứu vớt những gì sắp mất đi. Nhưng viễn cảnh đó nó không như trong phim, tìm kiếm mãi nào thấy sunny, chỉ có tibu một mình đứng ngay chốn đông người run rẩy và chết lặng đi. Cứ nghĩ trong đầu rằng sẽ thét gào lên cái tên sunny giữa chốn đông người, nhưng nào dám ...

Để rồi khi mệt mỏi bắt đầu hằn lên gương mặt đó, tibu lại bước nhưng người vô hồn, miệng cười một cách gượng gạo. Có lẽ đau khổ tột cùng không phải là những giọt nước phía trong đôi mắt, mà là những nụ cười vô hồn, cười trên cái sự thật, cười vào sự trớ trêu, và cười vào chính bản thân mình ...

....

- Anh, sao không ngủ đi? Khuya lắm rồi mà. Jenny cựa mình, rồi nắm lấy tay tibu

- Ừ, anh biết rồi. Em ngủ đi jenny.

Tibu chợt thở dài, kéo chăn lên đắp cho jenny, rồi nhắm mắt ráng lê lết cho qua hết đêm dài vô nghĩa ...

Sáng sớm thức dậy, tibu xếp hành lý để chuẩn bị về Đà Lạt mấy ngày. Hôm nay là sinh nhật của sunny. Chẳng hiểu sao tibu lại muốn về, có lẽ vì cái nơi đó vẫn luôn chứa đựng những kỉ niệm đẹp và ngọt ngào nhất của hai đứa. Sắp xếp xong mọi thứ, tibu không quên để lại cho jenny một vài dòng.

“ Honie à, anh về Đà Lạt chơi mấy ngày nhé, anh nhớ mấy thằng trên đó quá. Em nhớ chăm sóc cho mình thật tốt khi không có anh ở đây nhé. Anh sẽ sớm trở về với em. Hôn em ! ”

...

Đà Lạt những ngày đầu mùa Đông, lạnh buốt hết hai bàn tay. Sương mù vẫn cứ buông xuống và che mờ cả mặt hồ. Nhiều thứ thay đổi quá, nhưng cái cảm giác về nó vẫn nguyên vẹn như thế, một chút lưu luyến và nhớ nhung.

Đồi thông tin, nơi đầu tiên tibu biết đến thứ gọi là nụ hôn đầu đời, nơi mà tibu đã nói lời yêu thương đến sunny, nơi tibu đã buông lời thề rằng phần còn lại của cuộc đời sẽ bên cạnh sunny, yêu thương và chăm sóc cho cô ấy đến khi mình không còn thở được nữa.

Tibu khẽ rùng mình, rùng mình vì cái lạnh chợt lùa qua. Từ lúc nào mọi chuyện bỗng trở nên vô nghĩa. Mặt trời bắt đầu xuống núi dần, đứng từ phía trên cao có thể thấy nó chậm chạp đi xuống một cách rõ ràng, những trai những gái đang yêu nhau đang ôm chặt lấy nhau để xua tan cái lạnh lẽo, và chắc một điều rằng họ đang nhìn tibu một cách tò mò.

Tibu cứ ngồi đấy, vài tiếng đồng hồ trôi qua. Chẳng làm gì cả, chỉ nhìn và suy nghĩ. Mơ hồ, mọi chuyện sao mơ hồ quá. Bỗng chốc tưởng chức như chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng thật sự. Hơn ba năm về trước, ngay tại nơi tibu đang ngồi, họ trao nhau một nụ hôn tưởng chừng như chẳng có điều gì có thể ngọt ngào hơn thế, hạnh phúc hơn thế ... nhưng rồi 3 năm sau, mọi chuyện chỉ còn trong miền kí ức. Tháng qua tháng năm nối liền nhau, sunny mãi đi và chẳng quay trở lại. Mà dường như đó chính là sự trừng phạt dành cho tibu, dành cho sự vô cảm và yếu đuối của tibu.

...

Đồi thông tin Đà lạt một buổi chiều yên tĩnh và ấm áp hiện lên trong miền kí ức của tibu, sunny đang chạy trên những đám cỏ xanh rì và mượt mà, không ngừng quay lại nhìn tibu mỉm cười rồi thì thầm ba tiếng em yêu anh một cách nhẹ nhàng, khuôn mặt đó toát lên vẻ hạnh phúc tưởng chừng như không thể có điều gì hơn được.

“ Anh nè, mai một mình cưới nhau, con của mình sẽ là tini, tên anh và em nhé. Anh thấy dễ thương không? Anh phải luôn bên cạnh em đến hết đời luôn nhé. Phải quan tâm chăm sóc và không ngừng yêu thương em . Đến khi em già không còn xinh đẹp nữa thì anh cũng phải yêu em nhé !”

“ Anh nè, nhẫn cặp của mình, hãy chôn nó tại đây anh nhé, ngày hai đứa tốt nghiệp mình sẽ lấy nó lên, và dùng làm nhẫn đính hôn. Hãy để nơi chứa đựng những kỉ niệm tuyệt vời nhất che chở và bảo vệ cho tình yêu của hai đứa mình, nhe anh!...”

Ừ, anh vẫn yêu em sau bao nhiều tháng ngày sunny à. Vẫn luôn như thế. Chỉ có điều anh không thể ở bên cạnh để chăm sóc em nữa rồi, ai sẽ bảo vệ cho em mỗi khi em cần. Em đã ở một nơi rất xa anh rồi, mà nơi đó tuyết rơi khi đông về, liệu có ai đó mang đến ấm áp cho em không ?...

Tibu đứng dậy đi về phía gốc cây, chậm rãi và từ tốn đào chiếc hộp lên. Nhưng hình ảnh về sunny càng lúc càng trở nên rõ ràng hơn, thứ vốn hằn sâu trong tâm trí và trái tim tibu bao lâu nay. Chiếc hộp màu xanh đã trở nên sờn cũ vì thời gian, sau khi mở nó ra thì tibu chết lặng đi, những giọt nước mắt bắt đầu ứa đầy trên hai khóa mắt tibu và dần nhỏ xuống. Chiếc nhẫn của sunny không còn nữa, thay vào đó chỉ là vài dòng chữ, nó ngắn ngủi nhưng đủ bóp nghẹt và cứa nát trái tim tibu ...

“ Em đã lấy đi chiếc nhẫn, thứ thuộc về mình. Nếu đọc được những dòng chữ này, anh phải sống thật tốt. Hãy trân trọng và yêu thương Jenny như anh đã từng thương yêu và nâng niu em, em không xứng đáng với anh. Em xin lỗi ... lần gọi điện thoại đó, em chưa kịp nói yêu anh ... Em yêu anh, Ti à ! ”

Tibu xé nát cái hộp, hai tay nắm chặt, nước mắt vẫn rơi không ngừng, trong lòng ấm ức vô cùng, tại sao mọi chuyện cứ phải như thế, hai con người yêu nhau tại sao vẫn không thể nào ở bên nhau. Nó đơn giảm lắm mà. Cứ thế ... cứ thế ... tibu chạy, chạy, và chạy mãi. Chạy đến khi hai chân không còn chút sức lực nào và cũng chẳng đủ tỉnh táo rằng mình đang ở đầu. Hai mắt mờ đi trông thấy, vì nước mắt hay là vì kiệt sức ... trong tiềm thức, tibu chỉ nhớ mang máng rằng nghe thấy tiếng mọi người la lên và chạy về phía mình.

...

Mọi thứ sao bỗng trở nên hư ảo và cực kì mơ hồ, tibu biết mình đang trong một giấc mơ, một giấc mơ quá đỗi kì lạ, tibu có thể nghe thấy mình đập một cách chập chạp và khó khăn. Cả cơ thể cứ hụt hẫng, và không thở được. Tibu đang bước đi trong một không gian kì lạ, hai bên đầy những bức tranh vô nghĩa, chỉ một tông màu xám ảm đạm và tối tăm.

Lê từng bước chân đi mãi nhưng vẫn không tới điểm dừng, cửa ra vẫn trở nên quá xa vời, tiếng thì thầm em yêu anh cứ phản phất hai bên tai tibu, nhưng giọng nói đó quá xa lạ. Rồi bỗng xuất hiện một cô gái ngồi trên ghế phía cuối đường, quay lưng về phía tibu, các bước chân càng ngày càng khó nhấc lên, nhịp đập tibu dần đến con số không, tim như ngừng co bóp, không thể thở một chút nào nữa.

Nhưng rồi cũng đến được điểm cuối, nhưng đó là lúc cả cơ thể tibu trở nên bất động, nỗi sợ hãi kéo dài chạy dài từng đốt một nơi sống lưng, tibu nhìn cô gái miệng há hốc không thốt nên lời, sunny ngồi đó ... sunny chính là cô gái đó, đôi mắt sunny ... nó chỉ có một màu hoàn toàn đen nhìn về phía trước không hồn.
....

Aaaaaaaaaaaaaaaaaa. Tibu giật mình tỉnh dậy,thở hồng hộc, hai tay vẫn còn nắm chặt lấy cái mền, cả người ướt đẫm vì mồ hôi.

- Tibu tỉnh rồi hả mày ? gì mà la lên vậy ? Mơ thấy gái hả. Haha

Như chưa kịp hoàn hồn, tibu không nghe thấy hoặc có thể không để ý đến mọi thứ xung quay. Đồng tử trong đôi mắt của tibu vẫn giãn đến mức tối đa, nỗi sợ hãi vẫn còn nguyên nơi sống lưng. Rồi hai bàn tay của Nhân đặt lên vai tibu lay nhẹ

- Tibu, tibu sao vậy mày? Nhân sốt sắng nhìn tibu

Tibu quay lại nhìn Nhân và căn phòng, lại là mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện, nó xộc lên mũi đến khó chịu. Mọi người đều ở đây, cái đám anh em và cả Linh, bạn thân của tibu và sunny.

- À, ừ tao không sao. Mới thấy ác mộng thôi. Ủa mà có chuyện gì vậy, sao tao ở đây?

- Mày chạy từ đồi thông tin xuống tới gần vườn hoa thì ngất xỉu, các bác sĩ nói mày kiệt sức vì không ăn uống gì mà ráng vậy động mạnh. Ủa mà mày chạy đi đâu vậy. Xe mày đâu?

Tibu hơi nhíu mày, rồi quay lại nhìn Nhân

- Ừ không sao đâu, đừng lo. Tao chạy bộ tập thể dục á mà. Ủa Linh cũng ở đây hả, lâu lắm mới gặp Linh. Linh khỏe không

- Ừ Linh khỏe, tibu sao vậy? Lên đây mà không báo ai biết.

- Ừ, muốn đem bất ngờ cho mọi người thôi mà. À mà cả năm nay Linh có gặp hay liên lạc gì với sunny không?

Thấy vẻ mặt Linh đột nhiên trở nên hơi bối rối và khó nói. Tibu thấy hơi chột dạ, liền lên tiếng :

- Sao vậy Linh? Có chuyện gì sao

- À .... ừhmmmm ..... Linh ấp úng càng làm cho tibu trở nên lo lắng nhiều hơn.\

Thấy thế tibu bèn lên tiếng xin lỗi mọi người, và nói mấy đứa bạn ra ngoài hết để tibu nói chuyện một mình với Linh.

- Sao Linh, giờ chỉ còn tibu và Linh. Linh biết gì thì cứ nói tibu biết đi. Xin Linh đó.

Trán Linh hơi nhíu lại, hai đôi hằn lên nhiều cảm xúc.

- Tibu à, trước ngày sunny đi Pháp, cô ấy có lên đây chơi một ngày, và ở chung với Linh. Có một chuyện Linh nghĩ nên cho tibu biết.

- Sao? Có chuyện gì vậy ?

- Thật ra sunny mất trí nhớ là có thật, và cô ấy có nói là chẳng hiểu sao lại bình thường trở lại, chỉ cò điều ngay khi nhận ra tibu, cô ấy biết mình không còn xứng đáng là người phụ nữ ở bên cạnh tibu đến hết đời nữa.

- Là sao? Là saooooooooo? Linh nói rõ hơn đi. Tibu lớn giọng. Tim bắt đầu đập nhanh hơn bình thường.

- Sunny nói là đã có thai?

- Có thai? Nhưng ... nhưng tại sao lại như vậy.

- Linh có hỏi sunny là con của ai, nhưng sunny không nói gì cả, chỉ biết là chuyện đó từ rất lâu rồi, trước khi sunny bị mất trí nhớ.

Tibu mất một thoáng để suy nghĩ rồi lại hỏi Linh

- Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến việc sunny rời xa tibu hả Linh?

- Sunny nói rằng lần đó vì lạnh và bệnh, không có ai chăm sóc nên đã bị xảy thai và băng huyết nghiêm trọng, rốt cuộc phải nằm viện cả tháng trời. Lúc kể cô ấy khóc nhiều lắm, lúc nằm viện không có ai chăm sóc, chỉ có mình cô ấy lủi thủi một mình. Nhưng điều tồi tệ nhất là sunny bị biến chứng và không còn khả năng ... không còn khả năng làm mẹ nữa ...

- Linh .... Linh ... vừa nói gì? Đôi mắt tibu dần dại đi. Nhìn thấy Linh im lặng, tibu ngồi bật dậy. Chồm về phía Linh nắm chặt lấy vai rồi hét lên

- Linh vừa nói gììììììììììì ?????????????????

Nhìn thấy đôi mắt Linh bắt đầu ướt lệ, tibu mới nới lỏng tay mình ra, miệng lên tiếng xin lỗi rồi bảo Linh đi ra ngoài. Ngay khi cánh cửa khép lại, tibu đưa hai tay mình lên bịt lấy miệng, che đậy những tiếng gào thét vô nghĩa, những giọt nước mắt không thể nào kìm hãm được nữa, vì giờ đây nó như nỗi lòng tibu, tức nước vỡ bờ, như một cơn lũ mạnh hơn bao giờ hết, cuốn trôi hết mọi thứ, chỉ để lại nỗi đau và sự mất mát ...

Lên Đầu Trang



U-ONC-STAT
XtGem Forum catalog